Khoảnh khắc cơn mưa mùa hạ cùng nôĩ nhớ và em

Mưa
Cà phê và…
Khoảng không
Đi đâu đó như một cơn gió và bất chợt trở về thời điểm của những khoảnh khắc, những thứ cũ kĩ và có lẽ nó không hay hiện về nữa, thật ra thì ta hay tầm thường hóa những thứ tạo nên bản thân mình, có thể là do nó đã quá quen thuộc hay là vì nó đã bị lẫn đâu đó trong trái tim vốn lộn xộn, ngổn ngang của hiện tại.
Con duong hoa phuong roi
Những khoảnh khắc khi anh nhìn em và phải công nhận em là dof hoàn hảo nhất mà anh từng thấy.
Khoảnh khắc khi anh nhận ra, nếu từ bỏ ước mơ nữa thì anh thật sự chẳng còn gì, thế có nghĩa là anh đã lựa chọn mình trở thành vô nghĩa.
Khoảnh khắc khi em ôm anh và mọi thứ đã trở nên xa vời.
Em có biết vì sao anh thích uống rượu không, có hai lý do (1) Khi ngồi cùng mọi người thì sẽ nói chuyện phiêu hơn và (2) khi say, mọi thứ không còn rõ ràng nữa, thật lung linh và huyền ảo.
Anh rất tôn trong sự thật, lúc nào cũng tâm niệm sự thật luôn tốt, kiểu như “cuộc sống này luôn công bằng, những gì bạn đang có chính là nhờ cái giá bạn đã trả trước đó” nhưng sao có nhiều khi anh vẫn ước, giá mà anh có thể mạnh mẽ hơn để giữ em lại, tỉnh táo hơn để nhận ra em mới là quan trọng nhất.
Nhưng mà, như cơn mưa…mọi thứ đã trôi đi rồi.

Thắng Nguyễn

Là người thích tìm hiểu các nội dung liên quan đến Digital Marketing, Bất Động Sản, Thương Hiệu và Pháp Lý. Anh ấy đẹp trai, gần như hoàn hảo và chỉ có một nhược điểm duy nhất là BỐC PHÉT.

Leave a Reply

Your email address will not be published.